Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

...Bình thường đến mức phi thường...

Gia đình Tâm vững chãi dưới gốc cây nhãn

Nụ cười hoan hỉ, rạng rỡ của các bạn trẻ trong gia đình Tâm vững chãi.



Đây là cảm nhận của một bạn sinh viên ĐH Ngoại thương cùng tham gia tu tập trong gia đình tâm linh "Tâm vững trãi"  của mình. Chia sẻ cùng cả nhà.


Kỳ nghỉ lễ của Hà Móm

Thế là sau 6 tháng và qua 2 lần bị nhỡ cuối cùng cũng đã thực hiện được 1 điều ấp ủ từ lâu: Dự 1 khóa tu ở chùa. Nói theo chữ của nhà chùa thì thật là “hoan hỷ” : )))).

Lúc đầu bạn HM phân vân giữa 2 hướng: đi Thiền viện Trúc Lâm ở Tây Thiên hoặc Yên Tử thì mát mẻ, trên núi cao nhưng mất hơn 1 tuần còn đi chùa Đình Quán ở ngoại thành Hà Nội thì chỉ mất có 4 ngày, không phải nghỉ làm. Và vì nói chung là bạn Hà vẫn còn tham, sân, si lắm = ))) nên là tham công tiếc việc và quyết định đi Đình Quán : ))).

Những tò mò về Phật giáo bắt nguồn từ việc có rất nhiều người mình ngưỡng mộ, các anh chị lớn đi trước am hiểu và sùng tín Phật giáo. Anh Vương Vũ Thắng FYT K1 (giờ đang là Phó Tổng VC Corp) kể về chuyện anh đến với cửa chùa sau 3 lần phá sản như thế nào và rồi đã gặp người mà bây giờ là vợ anh ở đó ^^. GS Ngô Bảo Châu cũng rất hay nói/viết về Phật. Hẳn phải có 1 cái gì đó khác biệt ở đây. Nhiều hơn là 1 tôn giáo, nơi mà mình nghĩ đơn thuần là cung cấp cho người ta một điểm tựa niềm tin trong mọi trường hợp, nhất là khi niềm tin vào những điều xung quanh và niềm tin vào bản thân đổ vỡ, mọi người hay nói về Phật như là một môn học (mà có sự kết hợp giữa Triết học, Tâm lý học, Văn học, LỊch sử, Toán học…) với những lý thuyết, ứng dụng và phương pháp học tập riêng. Mà học cái mới thì bao giờ chả khiến người ta bị thôi thúc, hấp dẫn :D .

Khóa tu với chủ đề khá “thức thời” : ))) – “Tâm bình thế giới bình” – và được thiết kế cực kỳ khoa học, khoa học gấp mấy lần Thời khóa biểu Ngoại Thương : ))). Chủ yếu là các thiền sinh được dạy về thiền – thiền tọa (thiền ngồi), thiền hành (thiền đi), thiền ăn, thiền lạy, thiền buông thư (thiền nằm), thiền trà… (Riêng có thiền ôm thì không được các sư thầy, sư cô hướng dẫn cụ thể, về nhà tự đọc sách : ))).) Buổi sáng có giờ Pháp thoại 1 tiếng (như kiểu Lecture ấy) trong 1 thiền đường lớn hơn 200 người, buổi chiều có giờ Pháp đàm 2 tiếng (như kiểu Tutor ấy =)))))  tại các Gia đình nhỏ, mỗi Gia đình tầm 20-30 người do 1 sư thầy/sư cô phụ trách để chia sẻ về những điều thầy dạy buổi sáng hay bất cứ điều gì, bất cứ cảm xúc gì mọi người gặp trong khóa tu. Xen kẽ là các hoạt động vui chơi thể thao, tập hát thiền ca, chấp tác (lao động giúp nhà chùa) theo nhiệm vụ từng Gia đình. Bạn Hà ở Gia đình Tâm Vững Chãi làm nhiệm vụ Hành đường (sắp xếp đồ ăn thức uống và đồ rửa bát tại khu vực khất thực) cho cả khóa tu ngày 3 bữa, số lượng thay đổi tùy ngày nhưng dao động vào khoảng 200-300 người. Nói chung thì được đứng cạnh đồ ăn nhiều cũng thích =)))), nhưng thường thì nhà Vững Chãi lấy đồ ăn sau cùng và nghỉ sau cùng vì còn phải dọn dẹp, đến khi các nhà chia tay chia chân chụp ảnh lưu niệm rồi mà Vững Chãi vẫn còn bận đi đổ nước : ))))). Một ngày kết thúc lúc 9 rưỡi và mọi người phải dậy lúc 4 giờ để tụng kinh niệm Phật với các thầy, trong ngày thiền sinh ăn trong yên lặng, tắm trong xếp hàng : ))) và ở tập thể tại một sảnh lớn. Một điều đặc biệt là dù đủ mọi “giai tầng” : ))) nhưng có đến 70% thiền sinh là thanh niên sinh viên, nhất là lứa tuổi 20-25. Khóa tu lần này còn có một may mắn nữa là thiền sinh được chứng kiến nhiều sự kiện sinh hoạt của nhà chùa như Lễ quy y (hiểu nôm na là trở thành Phật tử về nương tựa cửa Phật, thọ trì năm giới – nói ngắn gọn là Không sát sinh, Không trộm cướp, Không tà dâm, Không nói dối, Không dùng chất gây nghiện), Lễ mừng Phật đản (chuỗi các hoạt động mừng ngày Bụt ra đời), Lễ hằng thuận (lễ cưới ở chùa, một điểm đặc biệt của Phật giáo Việt Nam). Có nhiều điều thú vị như một chuyến du lịch văn hóa 4 ngày vậy, như thể bước vào và bước ra cửa chùa là hai thế giới thật khác.

Nhưng quan trọng hơn cả, khi đi học thì người ta sẽ quan tâm nhất bạn học được gì. Phật pháp các thầy cô dạy không phải là thứ dễ để hiểu được ngay, ngay cả khi hiểu rồi cũng không hẳn dễ để tin, ngay cả khi tin rồi cũng không chắc là dễ áp dụng. Các thầy cô dạy nhiều điều nhưng hai điều đọng lại nhiều nhất là Hãy tập nắm giữ hơi thở của mình Hãy trân quý từng phút giây hiện tại. Với phương pháp “Lấy người học làm trung tâm” : )))), không nhằm “nhồi sọ” hay áp đặt điều gì, chỉ đơn giản là các thầy truyền dạy như người trước chia sẻ kinh nghiệm với người sau, rằng có những điều như thế, thầy và những người khác đã áp dụng và đã có hiệu quả như thế nào. Cũng cần nói thêm rằng chủ yếu các buổi giảng pháp do sư thầy trong Tu viện Từ Hiếu ở Huế lên lớp, thuộc pháp môn Làng Mai của sư thầy Thích Nhất Hạnh (có quá nhiều điều để biết khi google về con người này) nên ngoài những điều chung ở Phật còn có những điểm riêng của thầy Thích Nhất Hạnh. Và quả thực trước đây khi đọc vài quyển sách của thầy, thực sự rất khó để cảm, để thấu những lời dạy qua con chữ đó, nhưng được sống, được thở trong môi trường ấy thì thực sự khác biệt.

Một điều tình cờ là trong suốt khóa tu mọi người được học khá nhiều về tình yêu, hôn nhân và gia đình : ))) qua những cách khác nhau: khi được nghe các bạn Phật tử đã quy y chia sẻ về năm giới, khi thầy giảng về từ, bi, hỉ, xả và đặc biệt là trong Lễ hằng thuận vào ngày cuối cùng của khóa tu, một đám cưới xúc động và có ý nghĩa nhất mà mỗi người từng dự. Nghe anh chị đọc lời nhắn gửi cho nhau mà xung quanh mấy trăm người không quen biết đều cảm phục và thành tâm chúc phúc hai anh chị, mọi người còn làm thơ, tặng quà, hát tặng nữa. Và cả người chúc và người được chúc đều hạnh phúc lắm. Riêng nhà Vững Chãi còn có 1 buổi Pháp đàm mà tình cờ làm sao lại xoay quanh chủ đề Ngoại tình. Có 20 người mà có tới hơn 4 người đau khổ ở nhiều vị trí khác nhau: người vợ bị phản bội, người con bị bố lừa dối, người con riêng bị ghẻ lạnh.. Không muốn cung cấp ra các con số thống kê về tỷ lệ ngoại tình dễ khiến các bạn gái lo lắng : ))), chỉ thấy rằng còn nhiều lắm người khổ hơn mình (Thực ra thì mọi người đến với khóa tu chỉ có 1 số nhỏ 10-15% là do có sẵn phiền muộn trong lòng, còn phần lớn là vì mong muốn tu tập, được bạn bè giới thiệu và một phần cũng rất lớn chỉ là vì không có chỗ nào để đi vào dịp nghỉ lễ = )).), và rằng quan trọng không phải chuyện xảy đến mà là cách mình ứng xử với nó như thế nào, và như sư thầy dặn dò anh chị trong lễ cưới: hôn nhân là sự cam kết lâu dài, các con phải hội tụ cả 4 điều – hiểu, thương, tin cậy và kiên nhẫn.

Nhưng thứ “lợi lạc”, tăng trưởng nhiều nhất sau khóa tu là Niềm tin. Không phải niềm tin vào một tôn giáo với những nhân vật, câu chuyện, hệ thống luân lý bất định mà là niềm tin vào những người xung quanh, niềm tin vào những điều tốt đẹp hiện hữu, niềm tin rằng khi bạn trao yêu thương bạn chắc chắn sẽ nhận lại yêu thương. Với 1 người cởi mở bẩm sinh như bạn Hà : ))) thì việc mở lòng với người khác là niềm vui thích và khao khát, nhưng có rất nhiều người khác lại thấy thật khó khăn. Giáo lý thầy dạy chưa biết có phù hợp không, nếp sống trong chùa rồi có thể sẽ bị đảo lộn khi trở lại cuộc sống thường ngày nhưng tình thương của những sư thầy sư cô là điều bình thường đến phi thường, khiến những rào chắn của người ta dù cứng rắn nặng nề mấy cũng có thể hạ xuống được. Suốt hơn 2 tiếng thiền trà tổng kết khóa tu mà mọi người cứ tranh nhau mic chỉ để nói về mọi người đã tìm ra câu trả lời cho các vấn đề của mình như thế nào, mọi người chuyển hóa, thay đổi ra sao, từ các cụ già đến các bác trung niên, các anh chị U30, các bạn thanh niên và cả các em thiếu nhi cấp 2. Những lời hay ý đẹp, những chân, thiện, mỹ nhiều lúc xa xỉ với cuộc sống mưu sinh quá, nhưng thế không có nghĩa là nó không tồn tại. Khi đã tận mắt nhìn thấy, nghe thấy, chạm thấy, cảm thấy, nó không còn là thứ sáo rỗng nữa, và bạn tin. Nhiều khi bạn cần phải tin vào một thứ gì đó nếu không bạn có thể sẽ bị ngã vì bất cứ thứ gì, đặc biệt là khi bạn kết thúc cuộc đời sinh viên và bước vào những trang mới đầy hấp dẫn nhưng cũng đầy rủi ro, cái mà người ta hay gọi là “đời”.  Và tớ cũng đồng tình với Hương lắm Hương ạ, thật củ chuối là đi tu mà cũng gặp người quen : )))).

Thật ra thì bạn Hà tìm đến khóa tu với mục đích khá thực dụng, hy vọng tìm kiếm các công cụ, bài học giúp ích cho cuộc sống thường ngày, nhưng những điều nhận lại nhiều hơn và tuyệt vời hơn kỳ vọng rất nhiều. Và to-do list trước khi tốt nghiệp vào tháng 6 chỉ còn 1 mục nữa thôi, thật là hoan hỷ quá đi :x :x :x .

P/S: cô chưa kịp liên hệ để xin bản quyền của Hà, sorry nhé, thiện tai, thiện tai! :D


29 nhận xét:

  1. Em phải mang kính lúp mới đọc được ẻn này.

    :D

    Trả lờiXóa
  2. "Phúc cho ai có niềm tin", chân lý, niết bàn là điều xa vời, nhưng sau khi đã vào chùa, tu tập, mà sống tốt hơn với tha nhân, tôi nghĩ đó là cái "được" rất lớn, cho bản thân, cho xã hội... Lành thay!

    Trả lờiXóa
  3. Tôi đã đến đó. Thực sự là một trải nghiệm thú vị bà ạ. Còn để có thể thay đổi gì đó trong nhận thức thì 4 ngày chỉ là cưỡi ngựa xem hoa mà thôi.

    Từ đầu tháng tới nay, tôi dành thời gian nghe giảng các bài trong chương trình TC Phật Học, ngẫm nghĩ nhiều về những điều được nghe. Tôi rất mong bà dành thời gian đọc cuốn sách tôi đã gửi nếu có thể thì nghe thày giảng (dowl về). Những bài giảng đó hệ thống các kiến thức về Phật Học và nhất là về Tu thiền.

    Tôi đã đọc và vui mừng rằng mình không đi sai đường... Tiếp tục đi thôi, vừa đi vừa giữ thăng bằng ...

    Trả lờiXóa
  4. Đấy là góc nhìn của một bạn sinh viên ngoại thương sau khoá tu tập này em ạ.

    Trả lờiXóa
  5. Nói theo ngôn ngữ khoá học thì đó là những cái "lợi lạc" thu được bác H ạ!

    Trả lờiXóa
  6. Cùng cố gắng nhé, ít ra tôi cũng có người bạn đồng hành là bà rồi!

    Trả lờiXóa
  7. Ối, cây kia gẫy mất chị ơi.

    Trả lờiXóa
  8. Thấy cả GR.cũng đã chú ý tới Phật pháp là hay quá, đọc kinh sách, đến cửa thiền tìm được một chút gì đó cho tâm hồn thăng bằng hơn là nhất rồi (để còn tiếp tục đi trên con đường đời hỗn loạn), chúc nhị vị cô nương thành công tốt đẹp :-)))

    Trả lờiXóa
  9. Điều rất quan trọng, như GR. nói là "giữ thăng bằng", từ bi hỉ xả nhưng đừng "u mê" nhé :-)))

    Trả lờiXóa
  10. VH thấy GR giữ thăng bằng tuyệt vời đấy anh ! Xem clip thái cực quyền thấy GR đứng một chân,chân kia đá quá đầu ngon lành ! :)

    Trả lờiXóa
  11. Dạ, e nghe, đọc tuy có hiểu nhưng chưa hệ thống sắp xếp lại, cũng có thể mới là lõm bõm.
    Bởi vậy nên phải giữ thăng bằng bởi mình chưa vững.

    Trả lờiXóa
  12. :) May mắn là em có bộ tấn vững chắc, cái này được hưởng là do bơi từ nhỏ. Bác bơi giỏi, chắc chắn cũng thăng bằng giỏi.
    Thân vững thì tâm vững :) phải không ạ.

    Trả lờiXóa
  13. Tâm em đang...loạn, đọc chị mà...thèm

    Trả lờiXóa
  14. Toàn các bạn SV nên trẻ trung và nghịch ngợm lắm nhưng chị thấy vào Chùa học rồi bạn nào cũng rất giác ngộ. Em cứ đọc bài viết của bạn Hà Móm thì biết!

    Trả lờiXóa
  15. Tâm chị còn loạn hơn, thế mới phải vào chùa, nhìn hai cánh buồm trên biển khơi thế kia là thấy bình yên rồi :D

    Trả lờiXóa
  16. @Bác Hiệp: Từ hiểu, ngộ ra rồi sống cho tốt đời, đẹp đạo còn gian nan lắm bác ạ. Hai vai còn nặng gánh lắm làm sao mà "u mê" chốn bỏ cõi đời này vào chùa tìm chốn an tĩnh được ạ, có điều đúng như bác Hiệp và GR nói, phải giữ thăng bằng thôi!

    Trả lờiXóa
  17. @Graph: Lúc gặp khó khăn, bất lực tôi cứ tâm niệm: không cải tạo người khác được thì chỉ có cách tốt nhất là tự cải tạo chính bản thân mình thôi bà ạ

    @Bác Hùng: Bác Hùng còm bao giờ cũng cân nhắc thật cẩn thận, hehe

    Trả lờiXóa
  18. Người lui tới chốn cửa thiền ngày càng đông. Chúc mừng TT và mọi người!

    Trả lờiXóa
  19. Hôm trước đi công tác, em cũng được một anh kể cho nghe về việc học đạo Phật 4 năm qua. Em nghe anh ấy nói mà thú vị lắm.

    Trả lờiXóa
  20. Mong thuthuy tham gia được 12 khóa tu thì chắc hẳn tỉnh thức đạt ngộ được nhiều. (Ngài Thích Ca cũng chỉ có thiền 49 ngày thì thành Phật)

    Trả lờiXóa
  21. Còn rất nhiều người nữa tuy không đến cửa chùa vẫn là Phật tử tốt, Phật tại tâm chị nhỉ!

    Trả lờiXóa
  22. :)
    Vâng, có 49 ngày + công đức cả đời từ lúc sinh ra + bao nhiêu phước từ kiếp trước = Đức Phật.
    Bác đừng giễu bạn em, tội nghiệp.

    Trả lờiXóa
  23. Nghe đã thấy thú vị, làm được còn thú vị hơn, phải không Q/A?

    Trả lờiXóa
  24. Bác Bu không diễu đâu Hằng ạ, ý bác nói là càng tu tập được nhiều thì càng hiểu biết hơn đấy thôi!

    Trả lờiXóa
  25. 1. Thân vững thì tâm vững.
    2. Tâm bình thế giới bình.
    Tôi nghỉ chỉ cần tự giác ngộ được 2 điều trên là đủ mãn nguyện rồi.

    Trả lờiXóa
  26. Kết luận thật cô đọng và chuẩn xác! Cám ơn bạn đã ghé qua!

    Trả lờiXóa
  27. Treo entry này lúc chị về nhà, nên không biết để vào xem em đã tu tập đến đâu rồi..

    Trả lờiXóa
  28. Em thấy mình bớt nóng tính, bớt giận hờn bớt trách móc và điềm tĩnh hơn khi gặp những điều bất ý. Dù chầm chậm nhưng đúng là ngày càng tốt hơn lên chị à!

    Trả lờiXóa

Bước chân ai vừa ngang qua..

Flag Counter