Sáng nay tham gia "tiếp sức mùa thi", cu Anh tiện thể đi ké và chở mẹ đi làm. Đường xá mới sớm ra mà đã đông cứng, từng đoàn xe nối đuôi nhau nhích lên từng tý một.
Cặp xe ôm với khách này hôm nay dường như không hợp cạ lắm. Ngồi sau thấy đường tắc, xe đông sợ con nặng tay lái mẹ cháu cứ đòi xuống xe làm cu Anh phải góp ý :"mẹ cứ ngồi yên cho con nhờ, ai lại cứ lên lên xuống xuống như bà nhà quê ấy thế!" Nghe nóng tai quá mà khách vẫn phải im vì nó nói đúng quá rồi.
Thoát khỏi đoạn đường đông lại đến đoạn đường xóc, nín được một lúc khách lại ca cẩm :"này, mẹ có phải cái bao tải gạo đâu mà con đi xóc thế!" - "ô thế ạ, con xin lỗi, tại đường này xóc quá mà!"
Vất vả rồi cũng qua hết đoạn đường đông và xóc, mát tay ga Cu Anh phóng vi vút đến nỗi quên cả chỗ rẽ, may mà mẹ nhắc kịp thời nên vòng xe lại ngay, mua đường mất một đoạn. Khách lại được dịp than thở: "Mang tiếng con trai mà đường xá không thuộc sau này chở em đi lạc thì phiền lắm đấy!" Cậu chàng chẳng biết có nghe thấy không mà im lặng chẳng nói gì!
Ngồi sau tự cảm thấy mình vừa khó tính vừa lắm điều, mẹ cháu dàn hoà : "thôi coi như hôm nay con chở mẹ để tập dượt, rút kinh nghiệm, sau này tay lái lụa đặng còn lấy điểm khi chở em chứ!" Cậu chàng cười tươi, cũng vừa lúc đến nơi, hết một vòng xe ôm!
