Sáng nay phơi quần áo
Một hàng nối tiếp nhau
Toàn là quần đùi cộc
Trắng, vàng, xanh đủ màu
Thay ra quần áo bẩn
Mỗi chàng ba chiếc thôi
Chín chiếc quần đùi cộc
Mẹ cháu than: thôi rồi!
Biết phận mình thiểu số
Nên chẳng dám ho he
Dại gì mà nặng nhẹ
Bố con nó một phe
Đôi lúc thèm than thở
Lên bờ lốc ngo ngoe
Nhỏ to niềm tâm sự
Bạn nghe cười he he!