Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộcsống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộcsống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

Ecopark xanh

Thứ bảy mấy chị em rủ nhau sang Ecopark chụp ảnh, chiều dạo chơi Bát Tràng. Một ngày thật thú vị :


Đúng là tự mình tạo ra được niềm vui, các bạn nhỉ !

--> Read more..

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Điều giản dị - Phú Quang


Cứ quen dựa dẫm vào chị TTM nên chẳng biết post nhạc vào blog, hôm nay làm thử xem nhé :

Điều Giản Dị
 Ngọc Anh

Dịu dàng hạt nắng đùa nhẹ trên áo
Đôi môi em gọi bao khát khao
mắt em vời vợi đăm đắm trời cao
Em mong manh tựa rừng cây trút rơi lá
Gió chiều bỗng chợt xao xuyến mãi không thôi

Người yêu ơi dù mai này cách xa
Mãi mãi diệu kỳ là tình yêu chúng ta
Và ta biết một điều thật giản dị
Càng xa em ta càng thấy yêu em

Hội ngộ rồi chia ly cuộc đời vẫn thế
Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao
Hy đêm mịt mù lấp lánh ngàn sao
Nếu không có người cuộc đời trôi về đâu
Nếu không có người mặt đất quá hoang vu

Và ta biết một điều thật giản dị
Càng xa em ta càng thấy yêu em

--> Read more..

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Những ngày an lạc tại Côn Sơn

Trung tâm dưỡng sinh Côn Sơn nơi chị Giám đốc đã công đức cho BTC mượn địa điểm để tổ chức khóa tu " học cách sống hạnh phúc" trong 2.5 ngày





Đợt này toàn các bạn sinh viên trẻ tham dự, chỉ có mỗi mình là già cả lẫn vào đấy. May là còn có một vài bạn cũng tầm tuổi bánh tẻ và các bác nấu bếp nữa không có thì mình cảm thấy lạc lõng quá !


Nơi đây tĩnh lặng, cây cối xanh tươi, không khí trong lành, nhìn quanh đâu cũng thấy mơn mởn Xuân








Tinh mơ khi trời vẫn còn tối, cả đoàn leo núi, qua những cánh rừng thông dẫn lên bàn cờ tiên trên đỉnh Côn Sơn. Sớm mai đứng trên đỉnh núi, hít căng đầy lồng ngực không khí trong lành tinh khiết, nhìn quanh thấy những gương mặt rạng rỡ thân thương của sư cô và các bạn, cảm giác thật sung sướng và hạnh phúc!  Tịnh độ là đây rồi, phải không các bạn!

--> Read more..

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

Cho em và mùa hạ.

Hình như bên kia là mùa thu

Ngàn lá rụng mang theo lời tiễn biệt

Nơi ký ức hóa vầng trăng đẫm ướt

Con dế buồn rủ cỏ hát tình ca

 

Bên kia là năm tháng đi qua

Có gặp lại cũng vô tình ánh mắt

Bông hồng ấy cuối chân trời xa tít tắp

Dấu muộn phiền từng cánh mỏng manh rơi…

 

Bên kia là còn lại mình tôi

Mùa hạ và em xa vời ảo ảnh

Hoa cúc cháy trong nỗi niềm đa cảm

Thuở yêu em trong trắng vô ngần

 

Bên kia là còn lại dòng sông

Cánh buồm anh nửa đời đi không hết

Em xa quá, mùa thu thì chẳng biết

Có một người úp mặt khóc hòang hôn

 

Lẽ nào em không nhớ ? Lẽ nào quên

Giọt nước mắt đã tan thành hòai niệm

Thành muối mặn, thành vô tư sóng biển

Để vơi đầy năm tháng cũng vì nhau

 

Bên kia là còn lại nỗi đau

Khao khát ấy của một thời hoa phượng

Lẽ nào em, lẽ nào tôi hoang tưởng ?

Lá vàng rơi tiếc nuối giữa tay người


Bên kia là day dứt khôn nguôi

Đồng vọng mãi lời chia ly thầm lặng

Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng

Nên mùa thu chớm lạnh đã se lòng ?

 

Thì đừng buồn gió cuốn, mưa giăng

Bong bóng vỡ theo về nguồn cội

Ngắt nhành phù dung ngồi đếm tuổi

Thấy trong hư vô khuôn mặt của mình


Thì ta quay về tìm lại dòng sông

Tìm lại xác thân phiêu bồng một thuở

Để thấp thóang em hiện về đâu đó

Mùa hạ ấy xa như có thật trong đời ./.

Từ Dạ Thảo

--> Read more..

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

Giặc chuột!

Trong 12 con giáp, con chuột đứng đầu. Với bản tính hiếu động và tò mò, linh hoạt và tháo vát loài sinh vật này chính là kẻ sống sót cuối cùng trong 12 con giáp. Tuy vậy, hôi hám và phá hoại lại có tư chất thông minh sẵn, loài chuột cũng gây ra bao nỗi khiếp đảm cho con người!

Tết vừa rồi nhà cháu bị nạn chuột hoành hành quá thể! Vừa tức vừa ghét cay ghét đắng nhưng cũng lại thấy "nể" vì những mưu mô của chúng!

Đầu tiên là chúng công phá mâm ngũ quả trên bàn thờ : Nho tây, táo tây chúng xơi tuốt. Vừa sắp được mâm ngũ quả ưng ý bày lên ban thờ chuẩn bị Tất niên, sáng ra mẹ cháu đã thấy nham nhở vết răng chuột, tức quá! Thế là lại phải đi mua hoa quả mới thay thế (May là chưa kịp thắp hương, mong các cụ đại xá cho!)

Cặp bánh chưng xanh cúng cũng không thoát khỏi, để lên ban thờ hôm trước, hôm sau Ngài Tý xơi ngon lành một góc. Thay cặp bánh chưng mới, hôm sau nữa lại cũng bị khoét góc tiếp!

Cu Anh tha về cái bẫy chuột, mồi thịt thơm lừng rồi cả đêm cả nhà hồi hộp xem kết quả hy vọng sẽ trả thù được lũ phá hoại. Ai dè hôm sau, hôm sau nữa miếng thịt vẫn nguyên xi và bọn giặc vẫn điên cuồng phá tiếp.

Sáng mùng 2 Tết, mẹ cháu dạy sớm bật bếp ga, thì không có lửa. Loay hoay mãi cuối cùng phải gọi thợ kỹ thuật đến. Hoá ra bọn Chuột cắn đứt dây bếp ga. Nối dây xong, ngọn lửa hồng ấm áp lại trở về!

Cả nhà ra sức dọn dẹp, cất kỹ đồ ăn đồ uống, bánh trưng treo cao... chắc mẩm lũ khốn này chẳng còn gì mà phá được nữa. Ai dè sức tàn phá của bọn này thật quá kinh ngạc và bọn chúng cũng thật quá mưu mô : Chúng cắn đứt dây treo bánh trưng để bánh rơi xuống sàn rồi ung dung gặm! Sữa hộp để trên bàn chúng cắn thủng vỏ, sữa chảy lênh láng ra sàn. Choáng!

Đến khi không còn gì có thể ăn hại được thì chúng nhảy lên bàn thờ gặm hoa cúc và làm đổ vỡ cả lọ hoa, nước chảy lênh láng!

Vốn dĩ sợ Chuột nhất trên đời, mẹ cháu cực kỳ bức xúc tính mọi cách để diệt trừ. Cuối cùng phát hiện bọn nó vào được nhà qua cánh cửa sổ mở ban đêm. Từ đó các loại cửa được đóng kín trước khi đi ngủ. May mắn làm sao chúng không vào được nữa và khoảng nửa tháng nay nhà cháu được sống bình yên!

Qua được nạn rồi trút ấm ức lên blog, các bạn nào tuổi Tý có đọc thì đừng tự ái nhé, hehehe!
--> Read more..

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Gạn đục khơi trong!

Không biết nhân duyên làm sao mà tôi tìm được trên mạng một khoá tu thiền tại Chùa Đình Quán, Cầu Diễn trong 4 ngày nghỉ Tết Dương lịch. Thấy đây cũng là một dịp thú vị để thử thách bản thân, chúng tôi (tôi và một cô bạn thân) quyết định đăng ký tham gia.

Khoá tu thật sự đã đem lại cho tôi những trải nghiệm quý báu, những phút giây hạnh phúc, bình an và nhất là tôi cảm nhận được có một phần năng lượng tiềm ẩn nào đó trong mình đã được khơi thông và chuyển hoá theo hướng tích cực đúng như tên của khoá thiền “KHAI THÔNG SUỐI NGUỒN”.

Khỏi phải nói về những điều nghiêm ngặt phải thực hiện trong khoá tu như ăn chay hoàn toàn trong 4 ngày, ngủ giường gỗ đông người (không đủ chỗ để nằm ngửa, phải nằm nghiêng!), dậy từ 4 giờ sáng để tập lao động, thể dục, học thiền và các giáo lý từ bi của đạo Phật… tôi thấy mình đã thực hiện được những điều đó không khó khăn lắm.

Tuy vậy có những điều mà chỉ vào đây tôi mới thấy xúc động vì được tiếp xúc mới những tấm lòng đẹp và một môi trường tràn đầy tình yêu thương giữa mọi người.
Khép lại trong cánh cửa chùa là một cuộc sống thật là thiện tâm, an lành, không có lừa dối, tham lam, độc ác, không có tham sân si. Mọi người sống với nhau yêu thương và chia sẻ, nghiêm túc và tự giác, cảm thông và giúp đỡ, kiên nhẫn và chăm chỉ với những nụ cười luôn nở trên môi. Nếu những hạt mầm nhân ái như thế được nhân lên trong cộng đồng hàng ngày thì cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp biết bao.

Thấy hai chị nấu bếp hì hụi chuẩn bị các món ăn chay cho khoá lễ đến tận gần 11 giờ tối, tay nhúng nước lạnh buốt. Các chị làm công đức cho nhà chùa không lấy một chút thù lao nào, hoặc thấy một bác đã ngoài 70 tuổi còn đem tiếng đàn của mình đi biểu diễn lấy tiền làm từ thiện, bác sống thực sự có ích và đem lại niềm vui cho cộng đồng tôi lại càng cảm thấy xấu hổ vì những tính xấu mà mình còn mang nặng trong tâm.

Tôi thật tâm đắc với những lời giảng của các sư thầy, sư cô về những điều tưởng đơn giản trong cuộc đời mà mình lại chưa thực hiện được.
Lắng nghe để hiểu, nhìn lại để thương - Điều chỉnh nhận thức - Trái tim đã nở như một đóa hoa

“Bạn có hạt giống của lòng xót thương ấy chôn sâu trong lòng mà bạn cứ nghĩ là bạn không thể tha thứ được, không thể chấp nhận được, không thể thương yêu được, bởi vì bạn nghĩ người kia đã nói đã làm những điều đã làm tan nát hết. Nhưng nếu nhìn kỹ lại (trong đạo Bụt gọi là quán chiếu) bạn sẽ thấy sở dĩ người kia đã làm và đã nói như thế tại vì người kia có quá nhiều khổ đau bực dọc trong tâm mà không biết cách quản lý và chuyển hóa được cho nên người ấy đã làm vung vãi khổ đau của người ấy ra chung quanh và nhất là trên bạn. Bạn đừng tưởng chỉ có bạn mới là nạn nhân, là người nhận hết thương tích. Người kia sau khi đã nói, đã làm như thế cũng trở thành nạn nhân như bạn, cũng đã mang thêm vào người nhiều thương tích như bạn. Thấy được sự thật là người ấy đang khổ và đang không có lối thoát cho nên bạn cảm thấy lòng xót thương nơi bạn bắt đầu trào dâng. Đó là hạt giống của từ bi nơi bạn đang được tưới tẩm và đang phát hiện thành năng lượng. Và tự nhiên bạn thấy có khả năng tha thứ, chấp nhận và thương yêu. Bạn muốn người ấy nói ra được nỗi lòng để cho người ấy bớt khổ. Đó là ý tốt, đó là tâm thương yêu, đó là nguyện lành. Bạn đang trở thành vị Bồ tát Quan Thế Âm, hạt giống của tình thương chôn vùi trong tâm thức bạn, đã được tưới tẩm bởi sự quán chiếu, và đang trở thành năng lượng giúp bạn có thể lắng nghe người kia với lòng xót thương. Nếu bạn có thể nói ra được những lời tự tận đáy lòng mình trái tim của người thân của bạn sẽ mở ra…”

Kết thúc khoá thiền, trong không khí trang trọng nhưng ấm áp của buổi Thiền trà, mọi người nhất là các bạn trẻ đều muốn chia sẻ niềm biết ơn đối với những điều đã được học, được khai tâm được chuyển hoá.
Ngoài trời những hạt mưa bụi lất phất rơi làm ẩm mềm mặt đất để cho những hạt mầm tốt lành sớm nở thành hoa đẹp, trong thiền đường những gương mặt hoan hỉ của đại chúng cũng minh chứng cho những trí tuệ cao minh của nhà Phật đang được gieo mầm và nở hoa trong lòng người!

--> Read more..

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Đâu rồi các Quý cô?



NHÂN ĐỌC MỘT BÀI BÁO

"Từ một điều ước

Tôi vẫn thường ước có một người yêu như mẹ tôi- hiền dịu, ân cần, biết quan tâm đến người xung quanh, biết trân trọng hạnh phúc, đôi khi chỉ từ một lời khen giản dị của chồng" Hôm nay em nấu cơm ngon quá"; biết dành dụm từng tấm áo, chiếc chăn cũ để giúp người cơ nhỡ; và biết giữ gìn phẩm giá của mình, từng phút một để cha con tôi có thể tự hào có được bên mình một người phụ nữ như thế!

Giữ điều ước ấy tôi bắt đầu cuộc hành trình đi tìm một quý cô cho đời mình. Nhưng xem ra chuyện này không dễ. Nhiều hy vọng đã đổ sụp, thậm chí nhiều "tượng đài" trong tim hằng bao năm bỗng rã tan như đất sét chưa nung chỉ qua vài phút ngắn ngủi... gặp nước! Một Quý cô đúng nghĩa đời nay khó tìm vậy sao?..." - Trí Nguyên, Báo Tuổi trẻ ngày 1/3/2008.

Tiếp theo tác giả đưa ra những ví dụ rất thực tế về các Quý cô ngày nay với đầy đủ các "tiểu xảo", những hành vi, quan điểm sống thực dụng và cả những mặt trái trần trụi ... mà tôi không muốn trích dẫn lên đây vì tôi tin rằng điều đó sẽ xúc phạm đến các bạn gái nói chung, và tôi tin là số các Quý cô như trên dẫu có nhưng chỉ là số ít???

Không hoàn toàn đồng tình với tác giả bài viết nhưng qua các kênh thông tin, qua mạng và cả chứng kiến ở thực tế, tôi không khỏi hoang mang trước thực trạng hiện nay của các bạn gái. Không thể phủ nhận rằng các bạn gái thế hệ 8x, 9x ngày nay có nhiều điểm vượt xa so với thế hệ các bà các mẹ ngày xưa. Họ tự tin năng động, quyết đoán hơn, họ tiếp cận với khoa học kỹ thuật hiện đại cũng như phong cách sống hiện đại nhanh hơn.
Nhiều khi tôi thấy mình quá lạc hậu, kém cỏi so với các bạn gái bây giờ. Họ thành đạt hơn, tự chủ năng động , giỏi giang hơn, thời trang hơn, đẹp cả về hình thức lẫn tâm hồn và nhất là thật tự tin! Nhiều bạn gái hiện nay đảm nhiệm ở những vị trí quan trọng và họ có mức thu nhập cao đến mức đàn ông cũng phải kính nể!

Nhưng nhiều khi quá tự tin, họ tự cho mình quyền được sống tự do, quá dễ dãi trong quan hệ, quyền được phát ngôn, cư xử, phán xét... một cách thoải mái với mọi người. Một số bạn gái  bình luận về những sự kiện xã hội, phim ảnh, truyện, con người... với những lời lẽ rất tự nhiên, họ coi đồng loại- những người không vừa ý hoặc không vừa mắt họ là những thằng, những con, những lũ... chẳng ra gì và thóa mạ bằng những lời lẽ nặng nề mà quên mất rằng phán xét người khác bao giờ cũng dễ hơn là tự phán xét mình! và tôi thấy ở họ vẫn thiêu thiếu một cái gì đó, hình như là cái tình, sự nhân hậu so với các bà, các mẹ ngày xưa!

Còn ngoài đời? Cứ xem sổ của các bệnh viện phụ sản mà xem, rùng cả mình!

http://giaoduc.net.vn/Ky-nang-song/Teengirl-hon-nhien-den-benh-vien-phu-san-pha-thai/3073.gd

Chỉ vài năm nữa thôi tôi vẫn mơ ước có được một cô con dâu như một "cô Tấm ngày nay". Không biết có được không nhưng tôi vẫn tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc đời dù có bị coi là cả tin đi chăng nữa. Cuộc đời này sẽ là thế nào khi không còn niềm tin các bạn nhỉ?

--> Read more..

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

HỌC QUÊN!

"Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi đ...ể... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê..."

Sưu tầm
--> Read more..

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Giá như ta có thể sống tử tế với nhau hơn!

"Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi..."

"Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ..."

"Sống gửi, thác về..."

Trịnh Công Sơn với những bài ca sống cùng năm tháng mà ngôn từ và giai điệu trong những bài ca của ông vẫn luôn là chỗ dựa, là niềm động viên an ủi và là nơi tìm kiếm sự bình an cho biết bao nhiêu trái tim cô đơn, đau khổ trong cuộc sống này.

Nếu quan niệm cuộc đời này chỉ là chốn dừng chân tạm thời, chẳng bao giờ là mãi mãi thì mỗi phút giây hiện tại ta đang sống với nhau mới thật là đáng quý biết bao. Biết được điều gì sẽ xẩy đến vào ngày mai trong cuộc sống nhiều bất trắc này, để đến một lúc nào đó ta sẽ lại ân hận với chính mình và thốt lên lời ước muốn muộn mằn: giá như ta đã sống tử tế với nhau hơn, giá như ta đã đừng làm tổn hại, đừng làm đớn đau ai nhiều đến vậy.

Cuộc sống vẫn luôn cuồn cuộn chảy với cả những nỗi buồn và niềm vui. Vẫn có những tấm lòng nhân hậu nhưng vẫn có những kẻ bất nhân. Vẫn có những người sống xả thân vì người khác, luôn mang niềm vui đến cho mọi người nhưng vẫn có những kẻ sống thật là ích kỷ, chà đạp lên tất cả, vẫn có những kẻ đáp lại sự khoan dung bằng liên tiếp những lỗi lầm...

Vẫn biết đó là cuộc sống đa dạng với muôn mầu muôn vẻ của nó, nhưng nhiều khi ta vẫn không hiểu nổi, nhiều khi ta cảm thấy bất lực trước những điều đã và đang xảy ra và nhiều khi ta đã mất niềm tin.

Tại sao lại thế, sao lại thế nhỉ, cuộc đời ơi ???

--> Read more..

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

ĐI XE BUÝT!



Chính thức từ hôm nay tớ gia nhập đội quân xe buýt. Lý do để tham gia xe buýt thì có nhiều, một phần vì đi xe buýt an toàn hơn chẳng phải chịu nắng mưa, bụi bặm.Hơn nữa dạo này tay lái không được vững, mùa hè đến rồi những lúc đi xe máy bị tắc đường giữa trời nắng chang chang nghĩ oải ghê và cũng một phần vì bão giá nữa. Xe ga, đường xa mỗi lần đổ xăng trên 100k, một tháng khoảng 5, 6 lần đổ xăng cũng mất 8-900k!  Nhà tớ và cơ quan đều rất gần trạm xe buýt! Thôi cứ chọn giải pháp đi xe buýt một thời gian xem sao.

Ở nhà có 2 cựu binh đi xe buýt có thâm niên cao nên buổi đầu tân binh phải nhờ con tư vấn về tuyến đường, tuyến xe, thời gian và cả văn minh trên xe buýt nữa.

Tự tin rằng với vẻ ngoài tóc bạc da mồi thế này tớ mà lên xe buýt thế nào cũng được nhường chỗ vì thói quen "lên xe buýt phải nhường chỗ cho người già, trẻ em và phụ nữ có thai" đang được các bạn thanh niên thực hiện nghiêm túc lắm.

Ai dè chuyến xe đầu tiên đông nghẹt, tớ đứng chới với chỉ bám được một tay. Có hai bà bị nôn vì say xe, ngồi sụp xuống sàn xe mà các ghế xung quanh đều đã đông chật người cao tuổi, chỉ còn một ghế sát đấy có một bác trai trung niên khỏe mạnh nhưng thấy cảnh bị nôn thế bác ấy đưa mắt nhìn lơ đãng xa xăm ra ngoài nên cũng chả ai dám nhắc bác ấy đứng lên nhường chỗ!

Đoạn đường này nếu tớ đi xe máy thì chỉ cần 3 cái nhấn ga là đến thế mà xe buýt đi lòng vòng qua tận mấy điểm đỗ liền. Cuối cùng cũng đến điểm đỗ để lên tuyến xe buýt thứ 2.

Tuyến thứ hai thì lại khác hẳn. Xe không đông lắm và toàn là sinh viên. Tớ vừa bước lên đã được nhường chỗ ngay. Ngồi thư thái trên xe điều hòa, nghe nhạc thời Hoa đỏ, vèo một cái là đã đến trước cổng cơ quan!

Đấy là ngày đầu tiên đi xe buýt, chắc những ngày sau sẽ còn nhiều chuyện thú vị hơn!

Với tình trạng bão giá hiện nay, nếu ông "nhà xe" tăng thêm chuyến và cải tiến thêm các phương thức phục vụ thì thiết nghĩ đó là giải pháp tốt để giảm bớt áp lực về ùn tắc giao thông, cải thiện môi trường và góp phần thúc đẩy kinh tế phát triển.

P/S: hôm nào off nhớ thông báo trước nhé, tớ sẽ đi xe máy. Bạn gọi là có mặt liền, he he.

--> Read more..

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Dịu dàng hoa Sưa !

Hà Nội đang mùa hoa Sưa, những chùm hoa Sưa trắng tinh với hương thơm dịu nhẹ nồng nàn, với mưa xuân lất phất, đôi lúc những chùm hoa lại sáng bừng lên trong nắng xuân sớm. Chắc mùa hoa Sưa cũng chỉ kéo dài thêm được khoảng một tháng nữa thôi, hãy tận hưởng món quà quý giá của thiên nhiên, của Hà Nội ban tặng chúng ta nhé các bạn!


Mùa Sưa....

Bây giờ tháng mấy hả em

Để anh ngơ ngẩn tìm những bông hoa trăng trắng

Ngước mắt lên cao, nhìn qua kẽ nắng

Thấy chưa…em…bóng dáng hoa sưa…


Đã ai nghe câu chuyện của hoa

Cô gái đợi chàng trai…mùa sưa trắng

Cánh hoa tàn…phố xưa vẫn vắng

Ngẫm ngợi gì , ngơ ngẩn gọi là xưa….


Cây âm thầm…lặng lẽ đứng nắng mưa…

Cả năm ròng đợi tháng ba hé nụ

Hoa như ngọc , nở trắng khung cửa

Lấp ló nhà ai…cô gái dậy thì…


Nhưng sao em đến đi vội vàng thế

Bước qua tôi , chưa kịp nói làm quen

Để xác hoa rụng trắng cả mặt thềm

Hà Nội nhỏ, phố trắng , trắng cả tôi... (ST)
--> Read more..

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

XÔI XÉO


Đọc bài “Xôi Sài Gòn” bên nhà bác Hiệp tự dưng tôi liên tưởng tới món xôi xéo ở Hà Nội.

  Không biết từ đâu mà người ta gọi là xôi xéo, có lẽ vì xôi đó được xắt xeo xéo những lát đậu xanh sếp lên trên bề mặt xôi nên được gọi là xôi xéo chăng?

  Có nhiều điểm đặc biệt làm nên hương vị riêng của xôi xéo HN. Xôi xéo ở HN được bán ở nhiều nơi nhưng để ăn được một gói xôi xéo thật ngon cũng không phải dễ.

 Đầu tiên gạo đồ xôi phải là nếp ngon (ngon nhất là nếp cái hoa vàng). Đãi sạch gạo nếp và ngâm trong khoảng 4 tiếng. Lọc một chút nước nghệ để khi chín, xôi có màu vàng mỡ gà. Cho thêm chút muối ngâm cùng gạo.

  Đậu xanh được đãi vỏ, ngâm rồi đồ chín và giã mịn. Sau đó được nắm thành từng nắm nhỏ như quả cam vậy.

  Hành phi được làm từ củ hành tím thái mỏng phơi khô rồi phi với mỡ sao cho hành vừa kịp vàng mơ thì vớt ra để ráo mỡ. Hành phi kiểu này vừa giòn vừa thơm vừa ngậy ăn thật ngon.Bây giờ ít có hàng xôi xéo nào còn cầu kỳ làm hành như vậy vì làm như thế thì đắt và ít có lãi. Họ mua luôn thứ hành phi “chợ” mà công nghệ làm hành ấy nếu kể ra chắc nhiều bạn sợ, hết muốn ăn luôn.

Khi ăn xôi có vị ngọt của gạo nếp, vị bùi của đậu xanh, vị béo của mỡ nước, vị giòn ngậy của hành phi, hương thơm của nguyên liệu quyện đều với nhau. Xới xôi ra đĩa hoặc bát, lấy dao mỏng xắt đậu xanh xeo xéo lên trên, rưới mỡ (chính là nước mỡ vừa phi hành xong) và rắc hành phi lên trên cùng. Tuỳ theo khẩu vị mà cho đậu, mỡ và hành phi nhiều hay ít. Bây giờ bạn đã có thể thưởng thức một đĩa xôi xéo Hà Nội ngon tuyệt.

Nếu đang mùa sen nở, lấy lá sen già gói xôi thì thật tuyệt. Xôi gói bằng lá sen hơn hẳn gói bằng giấy hoặc các loại lá khác là xôi không bị dính, không bị ngấm mỡ ra ngoài lá và mùi thơm của lá bao bọc lấy những hạt xôi căng  mẩy  óng vàng.

  Đã bao mùa trôi qua những gói  xôi xéo gói lá sen của cô hàng xôi đầu ngõ nhà tôi vẫn là món ăn sáng khoái khẩu nhất của cả gia đình. Một món ăn dân dã nhưng thật khó quên của người Hà Nội.

--> Read more..

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui!

Mỗi lần có dịp đi leo núi, tập xe hoặc dã ngoại với cơ quan là mẹ cháu lại đi mượn giầy thể thao lúc thì của Cu Anh, lúc thì của Cu Em! Bị mọi người "soi" là đi giầy của con, xấu hổ quá hôm qua mẹ cháu vào Vincom quyết tâm mua cho mình một đôi giầy ưng ý! Lang thang qua khu bán đồ nội thất, thấy chùm nho bằng pha lê đẹp quá thế là sáng mắt lên, mua luôn :

IMG_1015.jpg

Về nhà ngắm nghía mê say và lôi đủ mọi thứ đĩa ra để đặt nhưng dường như không có chiếc đĩa nào tương xứng với Nàng cả! Thế là mẹ cháu lại ra hàng pha lê để tìm một cái đĩa hợp lý. May mắn làm sao, tìm mãi cuối cùng còn duy nhất một chiếc đĩa hình chiếc lá vừa xinh cả về mầu sắc và kích thước với Nàng, Chàng đây:



Chùm nho được đặt vừa xinh trong chiếc đĩa, giầy cũng đã mua được! Ngắm nhìn chùm nho lung linh toả sáng mẹ cháu cảm thấy thật vui!



Cuộc sống dường như vui hơn và có ý nghĩa hơn khi chính mình tự tạo ra nhưng niềm vui nho nhỏ như thế, phải không các bạn?

Chúc các bạn bước sang tuần làm việc mới đầu Xuân thật là vui và hạnh phúc nhé!
--> Read more..

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

Sự tổn thương và những cái đinh

Lang thang trên mạng Plus 360 tôi chợt đọc được một bài viết rất hay về "sự tổn thương và những cái đinh" đọc xong thấy bài viết có tới 10 comments tôi vào đọc và thấy thật hụt hẫng: cả 10 comments ấy không có một comment nào là nghiêm túc mà tất cả đều là những quảng cáo linh tinh về bán hàng, thời trang, học võ, dạy tiếng Anh v.v., chắc những người quảng cáo ấy không hề đọc chữ nào về bài viết và cứ dán một cách vô thức các quảng cáo của mình. Vô tình hay cố ý các bạn ấy đã làm tổn thương chính blogger và không tôn trọng chính bản thân mình!

Thời đại bây giờ nhiều chuyện bất bình quá, bao giờ cho đến...ngày xưa?

Những chiếc đinh không chỉ đơn thuần đóng vào gỗ, vào tường hay sử dụng vào mục đích treo hoặc ghim gì đó vào nhau, mà nó còn là những tác phẩm nghệ thuật. Bạn đã từng nghe câu chuyện về những chiếc đinh?... 

Có một cậu bé luôn cáu gắt với mọi người vì thế cậu đã làm rất nhiều người buồn lòng. Rồi một hôm, cậu nhận ra mình cần phải thay đổi. Quyết định đó làm bố cậu rất vui, vì thế ông nảy ra một ý giúp cậu. Đó là từ nay, mỗi khi cáu giận với ai, cậu sẽ tự đóng một chiếc đinh lên hàng rào trước sân nhà cậu, cứ thế cho đến khi cậu không còn đóng chiếc đinh nào lên đó nữa. Với bản tính cáu gắt cậu bé đã phải đóng rất nhiều chiếc đinh lên hàng rào gỗ. Cho đến một ngày cậu không còn cáu gắt không phải đóng một chiếc đinh nào nữa, cậu đến gặp bố và báo cho ông biết.

Với quyết tâm cảm hóa con mình, bố cậu đưa ra đề nghị từ bây giờ, mỗi khi cậu làm một người nào đó vui cũng như khi xin lỗi người khác, hãy nhổ một chiếc đinh ra khỏi hàng rào. Cứ thế mỗi ngày trôi qua, cậu cố gắng không nỗi cáu, không bực mình và tỏ ra biết lỗi với mọi người. Cuối cùng, những chiếc đinh cũng được nhổ hết

Khi đó, bố cậu bé đến và nói với cậu" Con đã nhổ hết đinh ra khỏi hàng rào, đó là một cố gắng phi thường. Nhưng con hãy nhìn xem cái hàng rào gỗ không còn được như xưa, nó đã bị những chiếc đinh làm thủng lỗ chổ, cũng như những người đã bị con làm tổn thương, mãi mãi con không thể hàn gắn lại được".

Đã bao giờ bạn làm tổn thương hay vô tình bằng lời nói, hành động hay chỉ đơn giản là 1 tin nhắn đã gây ra sự đau lòng cho những người sống quanh ta như người thân, bạn bè, đồng nghiệp, một người rất quý và yêu thương bạn, ...thậm chí cả những người mới quen?

Nếu đã từng sai lầm như thế, bạn hãy xem lại và sửa chữa vì cuộc sống không ngắn ngủi cũng không qua dài để ta có thể làm lại hay sửa chữa những sai lầm. Bởi trái tim bị tổn thương đến bao giờ mới lành>???Những giọt nước mắt rơi vì bị tổn thương đau lắm , bạn ơi!!!Chúc bạn không bao giờ làm tổn thương ai đó.... Bạn ơi, đừng làm tổn thương trái tim của bất cứ ai và ngay cả với tôi , bạn nhé!!!

suu tầm

--> Read more..

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Sống là không chờ đợi!

Có mất gì đâu, thử đọc xem nào và hãy cố gắng đọc đến cuối nhé! Bài văn này ngắn lắm... đọc mất vài ba phút thôi nhưng rất hữu ích và đây là mẩu chuyện có thật.

Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói: Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi... Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...

Quay sang tôi, anh bảo: "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi...".

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi...

Bây giờ tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt thời gian dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn... Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phải nếm... Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa... tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứ nơi nào khi tôi cảm thấy thích... Tôi không còn dành nước hoa hảo hạng cho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn...

Những cụm từ như "một ngày gần đây" hay "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi... có thể cô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi về những chuyện bất hoà trước đây...

Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô ấy rất thích thức ăn Tàu). Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ... áy náy vì mình chưa viết những lá thư mà mình dự định "hôm nào" sẽ viết.

Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặc biệt cả.

Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu. Nếu bạn quá bận đến độ bạn không thể dành ra vài phút để copy và gởi bản văn này đến cho ai khác, rồi tự nhủ "mai mốt tôi sẽ gửi" thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửi được...

Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?
Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?

Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.
Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?...

Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm những gì bạn cho là đúng.
Hãy biết nắm lấy cơ hội, đừng để phải hối tiếc bạn à .


Thùy Dương (st)
--> Read more..

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

Khách sạn Xanh

Khách sạn Xanh, một tập đoàn lớn có mặt ở rất nhiều thành phố như Nha Trang, Cần Thơ, Huế, Đà Nẵng... và cảm giác hoà mình vào thiên nhiên là ấn tượng đặc biệt nhất đối với những du khách đã từng đến những khách sạn Xanh này. Dưới đây là một vài hình ảnh "tươi mát" trong khách sạn Xanh ở Đà Nẵng mà mình chụp được trong chuyến đi công tác vừa rồi. Mời các bạn xem nhé!

IMG_0519.jpg picture by nguyenthuthuy1401

Những ngôi nhà ẩn hiện sau những tán lá xanh
IMG_0481-2.jpg picture by nguyenthuthuy1401

Bể bơi xanh ngắt có cây cầu cong cong dẫn đến sân khấu biểu diễn ngoài trời.

IMG_0490-1.jpg picture by nguyenthuthuy1401

Quán cà phê trong khu vườn xanh

IMG_0495.jpg picture by nguyenthuthuy1401

và các đồ dùng khác như đèn, bàn ghế, tủ, quầy bar, gương, đồ trang trí v.v... cũng đều làm từ mây, tre- những vật liệu xanh!

Một cảm giác thật dễ chịu khi được sống trong một môi trường xanh như thế, phải không bạn!?

--> Read more..

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Đèn mây




Mây từ xưa vẫn là chất liệu để làm ra những sản phẩm thủ công độc đáo, tinh xảo mang đậm phong cách Việt. Một trong những chuỗi sản phẩm đó là đèn mây! Đây là một số loại đèn mây mình chụp được ở KS Green , Đà Nẵng.
--> Read more..

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

Chìa khoá của niềm vui

Tác giả chuyên mục nổi tiếng Sydney Haries và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo, người bạn mua xong rất lịch sự nói lời "cám ơn" nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền một tiếng cũng không mở miệng,

Hai người rời quầy báo tiếp tục đi về phía trước, Sydney Harries hỏi:"Ông chủ đó thái độ kỳ quái quá phải không?" Anh bạn nói:"Cứ mỗi buổi tối là anh ta đều như vậy cả."
Sydney Harries lại hỏi tiếp:"Như vậy, tại sao bạn lại đối xử tử tế với ông ta chứ?" Người bạn trả lời:" Tại sao tôi để ông ta quyết định hành vi của tôi chứ?"

Trong tâm của mỗi người đều có "chìa khoá của niềm vui" nhưng chúng ta lại không biết nắm giữ mà đem giao cho người khác cầm giữ.
Một người phụ nữ thường than phiền trách móc:"Tôi sống rất buồn khổ vì chồng tôi thường vắng nhà!", cô ta đã đem chìa khoá niềm vui của mình đặt vào tay chồng.
Một người mẹ khác thì nói:"Con trai tôi không biết nghe lời, làm cho tôi thường xuyên nổi giận!", bà đã trao chìa khoá niềm vui của mình vào tay con trai.
Một vị trung niên của một công ty thở dài nói:"Công ty không thăng chứccho tôi, làm tinh thần tôi giảm sút!", anh ta lại đem chìa khoá niềm vui của cuộc đời mình nhét vào tay ông chủ.
Bà cụ kia than thở:"con dâu tôi không hiếu thuận, cuộc đời tôi sao mà khổ!"
Một thanh niên trẻ từ tiệm sách bước ta la lên:"Thái độ phục vụ của ông chủ đó thật đáng ghét!"

Những người này đều có một quyết định giống nhau, đó là để người khác chế ngự tình cảm của mình.

Lúc chúng ta cho phép người khác điều khiển và chế ngự tinh thần chúng ta, chúng ta có cảm giác như mình là người bị hại, và đối với tình huống hiện tại không có phương pháp nào khác, nên chúng ta trách móc và căm giận; việc này trở thành sự lựa chọn duy nhất của chúng ta.
Chúng ta bắt đầu trách móc người khác đồng thời chúng ta cũng truyền tải một yêu cầu là:"Tôi khổ như vậy là do anh/chị/con...và anh/chị/con... phải chịu trách nhiệm về nỗi khổ này!" Lúc đó chúng ta đem trách nhiệm trọng đại phó thác cho những người xung  quanh và yêu cầu họ làm cho chúng ta vui.
Chúng ta dường như thừa nhận mình không có khả năng tự chủ lấy mình, mà chỉ có thể nhờ vào người nào đó xếp đặt và chi phối mình.
Những người như thế làm cho người khác không muốn tiếp xúc, gần gũi, lý do là nhìn họ mà thấy sợ vì chỉ nghe trách móc, hờn giận.

Nhưng, một người biết nắm chắc chìa khoá niềm vui của mình thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui và ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác.

Tinh thần người đó ổn định, biết chịu trách nhiệm về chính mình không đổ lỗi cho người khác, biết làm chủ xúc cảm và biết tạo cũng như giữ được niềm vui cho chính mình; như thế thì trong cuộc sống và công việc hàng ngày, người đó sẽ được thảnh thơi vui vẻ không bị áp lực từ người khác.

Chìa khoá của bạn ở đâu rồi? Đang nằm trong tay người khác phải không? Hãy nhanh lên mà lấy lại bạn nhé!

Chúc mọi người đều giữ được niềm vui!

Sưu tầm
--> Read more..

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

Tiềm năng

Tiềm năng của con người ai cũng có, chỉ có điều nó có cơ hội để phát huy được hay không thôi. Trước đây, dù cuộc sống của mình cũng có những hỉ, nộ, ái ố với rất nhiều cung bậc thì cuộc sống đó vẫn êm đềm, không có những hiểm hoạ bất ngờ. Khi đột nhiên phải đối đầu với ghềnh thác, bão lũ, những tiềm năng đâu đó đã được đánh thức! Có ai hình dung được một người phụ nữ yếu đuối bỗng trở nên mạnh mẽ và làm được nhiều việc đại sự khó nhọc mà những việc đó xưa kia thường được đặt lên đôi vai rắn chắc của người đàn ông, trụ cột trong gia đình! Từ việc bươn trải kiếm tiền, tần tảo lo cho con ăn học, sửa nhà sửa cửa, đầu tư cho tương lai... đến việc chống chọi với nỗi cô đơn, buồn tủi... mình cũng đều đã vượt được qua! Cũng may là lúc nào mình cũng nhận được sự thương yêu, giúp đỡ chân tình của con cái, gia đình lớn, bạn bè, đồng nghiệp và rất nhiều những người tốt xung quanh. Số có quý nhân phù trợ mà! Cứ tưởng là mình đã đủ mạnh mẽ rồi, chợt một lúc nào đó bạn vô tình nhận xét :" chị dạo này gầy quá, nhớ giữ sức khoẻ nhé!" thế là lại tủi thân, chạy vội đi để giấu những dòng nước mắt!
Hoá ra bản chất mình vẫn còn ít nhiều yếu đuối như ngày nào! Không sao, khó khăn vất vả sẽ làm ta cứng cáp và trưởng thành hơn trước rất nhiều. Mình vẫn tin, rất tin rằng những giọt mồ hôi đổ ra hôm nay, ngày mai sẽ là một tương lai tươi sáng!
--> Read more..

Bước chân ai vừa ngang qua..

Flag Counter